TradingKey - Vào ngày 30 tháng 6 theo giờ miền Đông, Nike ( NKE) sẽ công bố báo cáo kết quả kinh doanh quý 4 năm tài chính 2026. Đối với báo cáo này, sự tập trung của thị trường không chỉ hướng vào kết quả hoạt động, mà quan trọng hơn là việc kiểm chứng xem liệu kế hoạch xoay chuyển tình thế dưới sự dẫn dắt của CEO Elliott Hill có đang phát huy hiệu quả hay không.
Xét từ góc độ kỳ vọng, sự mong đợi của thị trường đối với Nike rõ ràng đã hạ nhiệt. Các ước tính đồng thuận cho thấy doanh thu quý 4 của Nike ước đạt khoảng 10,846 tỷ USD, giảm khoảng 3% so với cùng kỳ năm ngoái, với EPS đạt khoảng 0,12 USD. Dự báo trước đó của công ty cũng dự kiến doanh thu quý 4 sẽ giảm từ 2% đến 4% so với cùng kỳ năm ngoái, trong đó doanh thu tại khu vực Đại Trung Hoa có thể giảm khoảng 20%.
Trong báo cáo tài chính lần này, trọng tâm cốt lõi của thị trường là hiệu suất hoạt động tại khu vực Trung Quốc Đại lục. Báo cáo quý trước của Nike đã lưu ý rằng, với tư cách là thị trường lớn thứ ba của hãng, doanh thu tại Trung Quốc Đại lục trong quý 4 có thể giảm khoảng 20% do các yếu tố bao gồm việc thanh lọc kênh kỹ thuật số, giảm lượng hàng giao chất lượng thấp, điều chỉnh hàng tồn kho và áp lực cạnh tranh từ các thương hiệu nội địa như Anta và Li-Ning.
Đối với các nhà đầu tư, điểm mấu chốt cần theo dõi là liệu đà sụt giảm doanh thu tại thị trường Trung Quốc đã gần chạm đáy hay chưa. Nếu mức giảm tại Trung Quốc Đại lục thấp hơn 20%, hoặc nếu ban lãnh đạo đưa ra tín hiệu cho thấy quá trình giải phóng hàng tồn kho sắp kết thúc, giá cổ phiếu của Nike có thể tìm thấy ngưỡng hỗ trợ. Ngược lại, nếu tình hình tại Trung Quốc Đại lục tiếp tục xấu đi, hoặc nếu công ty vẫn giữ thái độ thận trọng đối với thị trường Trung Quốc trong năm tài chính 2027, giá cổ phiếu có thể tiếp tục chịu áp lực.
Quan điểm của các tổ chức tài chính cũng rất thận trọng. Reuters chỉ ra rằng doanh thu của Nike đã sụt giảm trong nhiều quý liên tiếp tại Trung Quốc, và CEO Elliott Hill từng gọi Trung Quốc là 'con đường dài nhất' trong hành trình phục hồi toàn cầu của công ty, đồng thời thừa nhận cần phải tái thiết lập chiến lược cho thị trường này. Financial Times cũng lưu ý rằng việc Nike trước đây quá phụ thuộc vào các kênh trực tiếp và dòng sản phẩm phong cách sống (lifestyle) đã khiến thị phần bị các thương hiệu nội địa tại Trung Quốc chiếm mất.
Do đó, khu vực Trung Quốc Đại lục lần này không đơn thuần là câu chuyện về doanh thu vùng, mà là sự phản ánh rõ nét về mức độ phổ biến thương hiệu, khả năng quản lý kênh phân phối và năng lực đổi mới sản phẩm của Nike. Nếu doanh thu tại thị trường Trung Quốc tiếp tục sụt giảm, điều đó có thể đồng nghĩa với việc Nike đang mất thị phần mang tính cấu trúc; ngược lại, nếu đà sụt giảm tại thị trường Trung Quốc thu hẹp, đây được kỳ vọng sẽ trở thành chất xúc tác quan trọng giúp giá cổ phiếu phục hồi trở lại.
Giải phóng hàng tồn kho là trọng tâm trong kế hoạch xoay chuyển tình thế của Nike. Trong vài năm qua, Nike đã đặt cược quá lớn vào các kênh trực tiếp và kỹ thuật số, làm suy yếu mối quan hệ với các nhà bán buôn và nhà bán lẻ truyền thống. Đồng thời, việc cung cấp quá mức một số dòng giày cổ điển và sản phẩm thời trang đời sống đã dẫn đến tình trạng tăng cường chiết khấu và làm tăng lượng hàng tồn kho trên toàn kênh. Kể từ khi nắm quyền, chiến lược cốt lõi của Elliott Hill là tập trung trở lại vào các sản phẩm thể thao hiệu suất cao, khôi phục các kênh bán buôn, đồng thời kiểm soát các chương trình khuyến mại và hạn chế các lô hàng chất lượng thấp.
Một số tín hiệu tích cực đã xuất hiện trong quý trước. Doanh thu quý 3 của Nike đạt 11,3 tỷ USD, gần như đi ngang nhưng giảm 3% nếu loại trừ ảnh hưởng của biến động tỷ giá. Trong đó, doanh thu bán buôn tăng 5%, trong khi doanh thu từ Nike Direct giảm 4%. Điều này cho thấy công ty đang củng cố lại các kênh bán buôn của mình, mặc dù mảng kinh doanh trực tiếp và kỹ thuật số vẫn còn yếu. Đối với các nhà đầu tư, sự cải thiện trong mảng bán buôn là một dấu hiệu tích cực, vì nó đồng nghĩa với việc Nike đang hàn gắn mối quan hệ với các đối tác phân phối như Foot Locker và Dick's Sporting Goods. Tuy nhiên, sự sụt giảm của doanh thu trực tiếp cũng cho thấy lưu lượng truy cập tự nhiên và tỷ lệ chuyển đổi trực tuyến của thương hiệu vẫn chưa phục hồi.
Đối với đợt công bố báo cáo tài chính lần này, nếu các số liệu cho thấy lượng hàng tồn kho giảm, tỷ lệ chiết khấu thấp hơn và đơn đặt hàng bán buôn được cải thiện, thị trường sẽ đánh giá đợt phục hồi này có chất lượng cao hơn, và giá cổ phiếu có thể phục hồi ngay cả khi doanh thu ngắn hạn tiếp tục giảm. Ngược lại, nếu doanh thu được duy trì nhờ các chương trình khuyến mại, hoặc nếu việc giải phóng hàng tồn kho tiếp tục kéo dài tại thị trường Trung Quốc và châu Âu, các nhà đầu tư sẽ lo ngại rằng Nike có thể vẫn cần thêm vài quý nữa để quay lại quỹ đạo tăng trưởng bình thường.
Biên lợi nhuận gộp là chỉ số tỷ suất lợi nhuận quan trọng nhất trong báo cáo tài chính này. Thách thức hiện tại của Nike là liệu hãng có thể bảo vệ khả năng sinh lời của mình trong khi giải phóng hàng tồn kho, giảm chiết khấu và hấp thụ các áp lực thuế quan hay không. Trong quý trước, biên lợi nhuận gộp quý 3 của Nike đạt 40,2%, giảm khoảng 130 điểm cơ bản so với cùng kỳ năm ngoái, chủ yếu do áp lực thuế quan ở Bắc Mỹ. Thị trường kỳ vọng biên lợi nhuận gộp quý 4 sẽ đạt khoảng 39,9%, và trước đó công ty cũng đã lưu ý rằng biên lợi nhuận gộp có thể tiếp tục đối mặt với áp lực.
Nếu Nike giải phóng hàng tồn kho thông qua việc giảm giá mạnh tay, doanh thu ngắn hạn có vẻ sẽ tăng trưởng mạnh, nhưng biên lợi nhuận gộp sẽ bị thu hẹp, điều mà thị trường có thể hiểu là mức tăng trưởng chất lượng thấp. Ngược lại, nếu doanh thu không vượt kỳ vọng một cách đáng kể nhưng biên lợi nhuận gộp lại tốt hơn mong đợi, điều đó sẽ cho thấy áp lực khuyến mại đang giảm bớt, cơ cấu sản phẩm được cải thiện và việc giải phóng hàng tồn kho diễn ra trật tự hơn, từ đó có thể thúc đẩy giá cổ phiếu phục hồi trở lại.
Đối với giá cổ phiếu, biên lợi nhuận gộp có tính quyết định hơn trong việc định hình tâm lý thị trường so với chính chỉ số EPS, vì EPS có thể được cải thiện trong ngắn hạn thông qua việc kiểm soát chi phí, trong khi biên lợi nhuận gộp phản ánh sức mạnh định giá của thương hiệu và sức khỏe của các kênh phân phối. Do đó, biên lợi nhuận gộp tốt hơn mong đợi trong báo cáo tài chính này sẽ được coi là tín hiệu quan trọng cho thấy giá cổ phiếu của Nike có thể chặn đà giảm; nếu tiếp tục không đạt kỳ vọng, điều đó sẽ chỉ ra rằng các áp lực từ hàng tồn kho, giảm giá, thuế quan và cơ cấu sản phẩm vẫn đang bào mòn lợi nhuận.

Biểu đồ giá cổ phiếu hàng tháng của Nike, Nguồn: TradingView
Nhìn vào biểu đồ hàng tháng, Nike đang giao dịch gần mức thấp nhất trong nhiều năm. Theo dữ liệu thị trường mới nhất, NKE có giá 42,38 USD, với vốn hóa thị trường khoảng 62,8 tỷ USD. Mặc dù mục tiêu giá trung bình của các nhà phân tích là khoảng 60 USD cho thấy tiềm năng tăng giá đáng kể so với mức hiện tại, tâm lý thị trường vẫn yếu và cổ phiếu có thể giảm xuống để kiểm thử mức hỗ trợ quan trọng là 40 USD.
Nếu báo cáo kết quả kinh doanh cho thấy mức giảm doanh thu quý 4 thấp hơn dự kiến, biên lợi nhuận gộp tốt hơn mong đợi, không có sự suy giảm thêm ở thị trường Trung Quốc Đại lục và ban lãnh đạo đưa ra tín hiệu cải thiện cho năm tài chính 2027, NKE sẵn sàng cho sự phục hồi định giá. Trong ngắn hạn, một đợt hồi phục tiềm năng có thể hướng tới vùng 45–48 USD, với mức kháng cự tiếp theo tại 56,40 USD. Nếu kết quả kinh doanh chỉ đạt kỳ vọng nhưng dự báo đưa ra mang tính thận trọng, cổ phiếu có khả năng sẽ tích lũy ở mức thấp. Trong kịch bản tồi tệ nhất—đặc trưng bởi sự suy giảm thêm ở Trung Quốc, biên lợi nhuận gộp kém hơn dự kiến và ban lãnh đạo lùi thời gian phục hồi—cổ phiếu có thể giảm xuống để kiểm thử mức hỗ trợ 40 USD. Nếu mức này không được giữ vững, nó có thể mở đường cho đợt sụt giảm sâu hơn về mức 28,70 USD.